Câu hỏi..hy vọng

Thứ 7 và CN vừa rồi là 2 ngày cực kỳ mệt mỏi, kinh khủng, khắc nhiệt, zã man, thất vọng, hy vọng, xui xẻo pha thêm một chút …thú vị. Tất cả cũng chỉ vì 2 chữ “Nhà trọ”.
Khi nhận lời tìm phòng trọ cho nhỏ em họ chuẩn bị “thả neo” ở cái thành phố này, tôi tự nhủ “thế là hết !” sau khi cúp điện thoại. Bởi một sự thật mà ai-cũng-biết-là-gì-rồi-đấy, kiếm phòng trọ là một công việc cực kỳ…tinh vi và có thể đòi hỏi cả “kỹ thuật cao” nữa.
“Tinh vi” ở chỗ phải chui vô các “hang cùng ngỏ hẻm” và các khu gần gần các trường Đại học hoạ may mới tìm được. “Kỹ thuật cao” ? Chui vô…Google để tìm.

Quận 2 nơi tôi ở có thể nói là “trùm” nhà trọ với rất nhiều nhà trọ…chất lượng cao (mỗi phòng 1 toilet, gạch men, bàn bếp, một số có gác nữa) với giá giao động từ 700 đến 1 triệu hoặc hơn một chút. Vấn đề ở chỗ làm gì còn phòng trống vào cái thời điểm sinh viên bắt đầu nhập học như bây giờ? Mới đầu tôi còn đặt câu hỏi “Ở đây còn phòng cho thuê không ?”, sau đó chuyển sang câu hỏi…hy vọng : miệng thì hỏi, trong đầu thì “Làm ơn nói còn đi mà !”. Điệp khúc lặp lại cho ngày Chủ nhật, sáng đi kiếm mệt quá, trưa về ngủ tới 4 giờ chiều, dậy chạy qua nhà thằng bạn ở Bình Quới nhờ kiếm dùm, rốt cuộc hắn cũng đã biết đến loại câu hỏi hy vọng là gì luôn, haha :v_laughing:

Trước khi rời nhà bạn trở về, chúng tôi sử dụng đến kỹ thuật cao : lên google. Biết chắc là cơ hội chỉ có 1% nhưng cứ thử với từ khoá do thằng bạn gợi ý “tim phong tro”. Thế rồi tôi lạc vào trang chuyên đăng tin những nơi có phòng cho thuê, ngặt một nỗi mình đâu phải là người duy nhất, mỗi mẫu tin đều có số lượng người đọc luôn lớn hơn ….0 mới ác chứ :dapdau: , chạy tới đó mắc công không còn phòng thì chỉ được cái tốn thời gian.

Lại có trang chơi kiểu nhắn tin đến số 87xx (15 ngàn/tin nhắn) mới ghê chứ, mình đâu phải là người đâu tiên, mà cái phòng đó nhiều khi được mướn từ năm ngoái rồi, không chịu gở xuống để đó cho thiên hạ “lao” vào nhắn tin chơi vậy đó. Tôi đồng ý nhắn tin với điều kiện những phòng đó phải ở trong tình trang chưa ai mướn, nếu có người mướn rồi thì gỡ tin xuống, kinh doanh ít ra thì phải được như vậy mới lâu dài chứ. Tới đây tôi bỗng thấy mình cũng có khiếu làm kinh doanh đó chứ, chẳng qua thời cơ chưa đến thôi, haha :v_cuoi3:

Tối qua tôi về sớm (bình thường tới 8h tối tôi mới rời khỏi công ty lận) để đi kiếm phòng vì nó sắp vô rồi, 7h đạp xe xuống hướng Cát Lái thì kiếm được một chỗ cũng thoáng mát vì trần nhà cao (trước là nhà kho, có người ở), xung quanh là cây cối và nhà dân. Nhìn chung thì mát mẻ nhưng nữ ở một mình mà không sợ mới lạ, ít nhất phải có 2 đứa ở. Về tới nhà mà nhẹ cả người, mai mà đi kiếm nữa chắc chết quá.

Khi chat với một thằng bạn, nó gợi ý tôi lên trung tâm hỗ trợ sinh viên ở đường Điện Biên Phủ hay góc đường Nguyễn Thi Minh Khai – Hai Bà Trưng gì đó, nộp “tìm phí” 15 ngàn, người ta sẽ cho 3 cái địa chỉ còn phòng trọ, mình tự tới đó để xem. Cách này có vẻ khả thi và đỡ tốn xăng đây :think:, haha.

Còn nhớ đợt tôi lên thành phố cũng may là ở chung với thằng bạn nên tránh được cảnh đi tìm nhà trọ. Sau đó tôi và nó cũng đi tìm chỗ khác vì chỗ chúng tôi ở chỉ thua cái ..lò bánh mì có vài độ C thôi. Chạy qua quận 2 kiếm thì được một chỗ gần bờ sông, phòng mới xây và cũng khá rộng, ở được vài tháng thì “quân số” bắt đầu tăng lên : “Ba anh em trên một cái giường”, một em trải chiếu ngủ ở dưới, một em nữa chuẩn bị chuyển vô “góp vui”. Đúng lúc có một người tốt bụng cho chúng tôi mướn một căn hộ trong khu chung cư cách đó không xa với giá tượng trưng 800 ngàn/tháng. Thế là chúng tôi lại chuyển nhà tiếp và trụ được cho đến ngày hôm nay, 10/2006 – 10/2009. Có lẽ chúng tôi là trường hợp duy nhất đề nghị chủ tăng tiền thuê phòng vì một căn hộ chung cư (1 toilet, 1 bep, 1 phòng ngủ, 1 phòng khác, ban công) làm gì có giá đó, thấp nhất phải 2.5 triệu trở lên.