Anh Hàng Xóm hay anhhangxom [since 2009] là người sáng lập, kiêm điều hành, quản trị và viết bài cho blog mà bạn đang xem. Đồng thời, Anh Hàng Xóm cũng có một chân bán hàng trên Tùm-lum-shop [tumlumshop.com], một trang con của anhhangxomonline.net. Bạn có thể liên hệ với Anh Hàng Xóm thông qua tài khoản Facebook cá nhân hoặc fanpage hoặc trang facebook bán hàng của Tùm-lum-shop

7 Comments

  1. Nguyen Vu
    January 25, 2010 @ 2:39 am

    Vừa đọc xong, đúng là..không thể quên, và những kỉ niệm cũng không có tên.Có lẽ thế hệ 8x ai cũng có những kỉ niệm như thế này.
    Không thấy bạn nhắc vấn đề tình cảm nhỉ 😀
    Tôi thích bài viết này

    Reply

    • anhhangxom
      January 25, 2010 @ 6:27 pm

      To HongThai : ai cũng vậy thôi à, cũng “ao ước được vô tư và thanh thản như cái ngày đầu non trẻ ấy” nhưng nó bắt đầu bằng chữ ao ước đúng không ? Hồi đó cứ vô tư đi chích cá, vô tư đi chơi bắn bi hay nhảy dây -> về nhà có cơm ăn. Giờ mà lo đi chơi suốt ngày về nhà chắc…die luôn quá. Quả thật nhiều lúc nghĩ lại thấy chán thiệt bởi vì đời mình có thể được tính bằng công thức : ((((6h30-Dậy đi làm, 12h-Ăn cơm trưa,8h-Về nhà,12h-Ngủ) x 6 ngày ) x 4 tuần ) x 12 tháng ) -> 1 năm trời chỉ có bao nhiêu đó làm hoài ! Cũng hên có ngày CN, lâu lâu về chơi với mấy đứa bạn cho đỡ buồn.

      To NguyenVu : ý bạn là tình cảm nam nữ ? Phải có nữ mới có tình cảm chứ, hehe.

      Reply

  2. Hồng Thái
    January 25, 2010 @ 3:11 am

    Lâu lâu cũng có một chút tản mạn về ký ức.hihi…Cái thủa ban đầu đôi khi nghĩ lại ai cũng cảm thấy hối tiếc.Khi trưởng thành phải chạy vạy với cơm áo gạo tiền rồi nhìn cuộc sống sao mà ngao ngán quá ! Chẳng biết bro thế nào…chứ mình thì ao ước được vô tư và thanh thản như cái ngày đầu non trẻ ấy.

    Reply

  3. Nguyen Vu
    January 25, 2010 @ 11:26 pm

    Uhm ý tôi là tình cảm nam nữ đó.Trong kí ức của tôi luôn có hình ảnh cô bạn thời trung học mà tôi từng thích.không biết bạn có vậy không

    Reply

    • anhhangxom
      January 26, 2010 @ 7:13 pm

      Tôi cũng vậy và đó là một câu chuyện đầy thú vị khác, nếu tôi kể. Đến giờ tôi vẫn nhớ mãi người bạn đó, người đã tạo cho tôi những kỷ niệm khó phai hồi học cấp 2.
      Cách đây vài tháng, hình như tôi đã gặp lại bạn đó tại trạm xe buýt bên hông trường Đại học Kinh tế -> chết lặng, đến khi quay qua thì người đó đã đi qua đường cùng với một người bạn nữ khác -> chỉ biết dõi theo. Nếu là tôi vào thời điểm này, 6 tháng sau, thì có lẽ mọi chuyện đã khác. 6 tháng trước tôi thấy mình không khác gì so với 10 năm trước cả, hồi học cấp 2 : vẫn nhút nhát kèm theo một chút gì đó rất khó nói.

      Có lẽ tôi nên để dành…

      Reply

  4. JC
    January 26, 2010 @ 10:16 pm

    1 bài viết khá hay.Tôi thực sự thích bài viết này.Cảm ơn bạn đã nhắc lại cho tôi 1 chút kỉ niệm của SG nơi mà tôi đã có 6 tháng để ở.Con đường quen thuộc Chu Văn An,quán cafe quen thuộc gần Siêu thị gì mới mở gần đó.Hì hì,1 thoáng kí ức tuổi thơ hiện về với đầy đủ những trò chơi đó.Dù tôi sinh ra và lớn lên ở MB nhưng 6 tháng sống ở SG cũng đã làm cho tôi “1 chút gì để nhớ”.Thank for all!

    Reply

  5. thangnet
    February 26, 2010 @ 3:36 pm

    Tết rồi về quê ăn tết sau 2 năm đi làm trong Nam. Mấy thằng kể lại chuyện thời trẻ con đi học và những trò chơi “ngu nhất quả đất”
    Quả thật rất vui. Có lẽ sẽ ko có cái tết nào vui như tết vừa qua.
    Cảm ơn bạn vì bài viết!

    Reply

Gửi phản hồi